Lời giải
Câu 1. f(x,y)=xy thỏa mãn vì
∂f/∂x=y và
∂f/∂y=x.
Câu 2. Với đường cong được tham số hóa bởi t↦(x(t),y(t)),
∫γω1=∫[y(t)x′(t)+x(t)y′(t)],dt.
Đường γ1 gồm hai đoạn. Trên đoạn thứ nhất, x(t)=t, y(t)=0; trên đoạn thứ hai, x(t)=1, y(t)=t; trong cả hai trường hợp t∈[0,1]. Do đó
I1=∫γ1ω1=∫01(0×1+t×0)dt+∫01(t×0+1×1)dt=0+∫01dt=1.
Với γ2, đoạn thứ nhất có x(t)=0, y(t)=t, đoạn thứ hai có x(t)=t, y(t)=1, và t∈[0,1]. Vì vậy
I2=∫γ2ω1=∫01(t×0+0×1)dt+∫01(1×1+t×0)dt=0+∫01dt=1.
Hai giá trị trùng nhau. Có thể dự đoán điều đó mà không cần tính: vì ω1=df với f(x,y)=xy, tích phân chỉ phụ thuộc vào hai đầu mút,
∫γω1=f(M)−f(O)=f(1,1)−f(0,0)=1.
Câu 3. Viết ω2=A(x,y)dx+B(x,y)dy. Ở đây A(x,y)=y, B(x,y)=0. Nếu dạng này là toàn phần, tiêu chuẩn Schwarz đòi hỏi
∂y∂A=∂x∂B.
Nhưng ∂A/∂y=1 còn ∂B/∂x=0. Hai đạo hàm chéo khác nhau, nên ω2 không phải dạng vi phân toàn phần. Tích phân của nó có thể phụ thuộc vào đường nối O và M, như phép tính sau xác nhận.
Câu 4. Vì ω2=ydx, chỉ biến thiên của x tại y=0 mới có thể đóng góp vào tích phân. Với các tham số hóa trên,
J1=∫γ1ω2=∫010×1dt+∫01t×0dt=0.
Trên đoạn đầu của γ2, x(t)=0 nên dx=0; trên đoạn sau, x(t)=t, y(t)=1 và dx=dt. Do đó
J2=∫γ2ω2=∫01t×0dt+∫011×1dt=1.
Cuối cùng, đoạn chéo γ3 được tham số hóa bởi
x(t)=t,y(t)=t,t∈[0,1],
nên
J3=∫γ3ω2=∫01y(t)x′(t)dt=∫01tdt=21.
Ba đường có cùng đầu mút nhưng cho J1=0, J2=1, J3=1/2 khác nhau. Đó chính là tính phụ thuộc đường đi của một dạng vi phân không toàn phần.